| |
|
|
 |
|
Inside The Darkness (TBC)
|
|
|
| |
Chapter 2
~Part 1~
Bóng chiều ngả màu trong những đôi mắt sợ hãi run rẩy. Những bước chân vội vã trở về nhà, những thân hình co lại nấp sau cánh cửa đóng kín. Bóng tối không phải là nơi dành cho con người. Không ai đủ can đảm thách thức nỗi sợ hãi ẩn sâu trong bóng tối, trừ những Shiroyama...
Aoi khoanh tay đứng bên cửa sổ nhìn những tia nắng cuối cùng bị đêm đen nuốt chửng. Anh có thể cảm nhận được sự sợ hãi và sự thèm khát lan toả trong không gian, cả những ánh mắt đen đặc quánh nhưng nhìn suốt màn đêm. Bọn chúng... kẻ thù truyền kiếp của nhà Shiroyama.
Aoi ngồi trên giường, đặt chiếc nỏ bạc trên chân. Di vật của cha. Những đường nét bóng bẩy và tinh xảo của nó chưa bao giờ vấy máu, dù đó là công cụ để giết chóc. Máu có thể giội rửa, còn sự ám ảnh thì chẳng thể nào dứt bỏ. Thở dài, cuộc sống này đôi lúc khiến anh có chút gì đó mệt mỏi. Một đứa bé mười tuổi nhận lấy chiếc nỏ nó không ôm nổi bằng một vòng tay. Cha đã không trở về sau một chuyến đi săn dài. Không tìm thấy xác.
Tương lai không thể lựa chọn. Bóng đêm chính là tương lai của anh.
Aoi leo xuống giường, đeo vội chiếc găng tay đen vào bàn tay phải cầm nỏ. Anh tóm lấy bao nỏ bằng tay còn lại đeo lên vai.
Con phải nhớ. Vampire là những con quỷ đội lốt người, những tên thừa hành cái chết, những đứa con của Navar. Nhiệm vụ của chúng ta là đưa chúng về với nơi chúng thuộc về. Chỉ có lửa địa ngục mới giam cầm được chúng mãi mãi. Aoi, vampire là kẻ thù của chúng ta, là kẻ thù của dòng họ Shiroyama.
Những cánh chim đen thẫm vờn trên không trung mờ ảo ánh trăng. Những kẻ đưa tin của Navar. Một chuyến đi săn nữa lại bắt đầu.
Gió lao mình thổi qua các toà nhà, quấn lấy bóng người lặng lẽ đứng phía trên cao. Mái tóc vàng nâu nổi bật so với tà áo đen khẽ lay dưới bóng trăng mờ. Cậu khoanh tay, đưa mắt nhìn bao quát. Đêm như mọi đêm. Ánh mắt nâu nhìn xuyên những con hẻm tối. Cậu khẽ nhếch mém nhìn những cái bóng lén lút và tội lỗi của bọn tạp chủng đang kiếm tìm bữa tối. Cảnh tượng ấy cứ lập đi lập lại hàng đêm. Mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm. Nhàm chán. Điều cậu muốn tìm là một điều khác.
Bóng đèn đường loang loáng những mảng sáng tối. Một bóng người bước nhanh. Chiếc nỏ bạc sáng loá bóng trăng. Cậu ngước nhìn bầu trời, mây đen trôi nhẹ kéo một lớp mờ lên mặt trăng tròn vành.
Lắc đầu. Cậu chẳng bao giờ chịu được cái mùi lẫn tiếng thét của bọn hạ cấp đó. Bóng lửa bừng sáng soi tỏ con hẻm vắng. Mái tóc đen kia bị gió thổi tung, lộ rõ khuôn mặt đang đanh lại. Cậu khẽ cười. Con trai của nhà Shiroyama...
-Anh ta cũng được việc ghê nhỉ?
Cậu không hề quay lại nhìn người vừa cất tiếng nói, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn theo chiếc áo choàng dài và chiếc nỏ đang bước chậm rãi trên con đường vắng bên dưới. Người vừa xuất hiện bước lại đứng song song cùng cậu. Cái vẻ khinh khỉnh hiện rõ trên mặt cậu ta:
-Dẹp bớt giùm bọn hạ cấp đó thì tốt.
-Ghét đến thế sao cậu không tự làm nhỉ, Ruki?
Ruki nhăn mặt, mái tóc vàng như trắng thêm lên nhờ ánh trăng và bóng tối :
-Chẳng đáng để chúng ta đụng vào.
Cậu chỉ mỉm cười. Ruki luôn như thế. Cậu ta có hai thứ ghét nhất trong đời : bọn tạm chủng và các hunter. Ruki quay sang nhìn người đứng bên cạnh rồi nhìn theo bóng người bên dưới:
-Từ bao giờ cậu có hứng thú với bọn nhà Shiroyama thế, Uruha?
Cậu quay sang nhìn Ruki, một phần tóc che bớt khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu ấy. Ai biết cậu ta đôi lúc thật sự đáng sợ nhỉ?
-Sai rồi, chỉ là hứng thú với mỗi anh ta thôi. - Cậu nói, hơi hất cằm về hướng người kia vừa biến mất.
-Bọn chúng thì tên nào cũng giống nhau cả. – Ruki nhún vai.
-Để cậu có thể phân biệt, Ruki, anh ta tên Aoi.
Ruki không nói nữa, chỉ nhìn sang Uruha một cách lạ lùng.
Có cái gì đó ... không đúng.
End part 1. Chap II |
|
| |
| |
|
Inside The Darkness (TBC)
|
|
|
| |
Chapter 1
~Part 2~
Aoi bước vào khu phố ăn sầm uất nhất nhì Tokyo, sẽ rất khó để tìm một nơi vừa ý mà bước vào trong hàng trăm tiệm ăn nơi đây. Tất cả món ăn của mọi vùng đều có mặt. Khu phố ăn ở đây kéo dài từ khu bách hoá tổng hợp 109 đến cuối đường số 5, muốn đi hết khu này cũng phải mất cả tháng đấy. Tokyo quả là chẳng có chút nào giống Mie cả.
Aoi dừng lại ở một quán ăn nhỏ với phong cách cổ truyền. Nó bị lấn át bởi những biển hiệu khoa trương của những tiệm xung quanh, nhưng lại bật lên một điều gì đó khá đặc biệt, rất riêng. Điều đó thu hút sự chú ý của Aoi. Ngắm nghía một lát, anh quyết định đẩy cửa bước vào.
-Irassaimase!
Không khí trong quán khá thanh tịnh. Một người trong trang phục Yukata cuối chào Aoi lịch sự khi anh vừa bước vào. Anh cuối chào đáp lễ và nhìn quanh. Từng bàn được ngăn rất với nhau bằng những tấm chiếu cói màu hạt dẻ, trong quán chỉ nghe tiếng lách cách của bát đũa sứ chạm vào nhau và tiếng nói chuyện râm ran lan truyền rất chậm trong không gian yên tĩnh. Bỗng nhiên lại có ý muốn biết người chủ của quán này. Đó hẳn là một con người rất điềm đạm và thanh thoát.
-Nè, nghe nói vừa xuất hiện một người của nhà Shiroyama đấy.
Tiếng nói phát ra từ tấm màn phía bên kia. Aoi nghe thấy, hơi khựng lại một chút nhưng rồi mỉm cười. Những kẻ rỗi hơi đi bàn việc thiên hạ đây mà. Nhấp thêm một ngụm trà, anh tiếp tục lắng nghe.
-Xì, bọn đó chỉ được cái tiếng, chả ra gì. Vậy mà lại có người gọi chung chúng ta bằng tên của chúng. Đúng là sỉ nhục.
-Mà nghe đâu chỉ diệt vài tên Vampire tạp chủng, hehe. Chắc là dân nghiệp dư rồi. Dù là con cháu nhà Shiroyama thì cũng chưa chắc hơn gì chúng ta. Nếu là tao chắc chắn phải là một con thuần dòng máu.
-Phải, cái bọn Vampire thuần dòng máu đó chả là cái quái gì đối với chúng ta hết. Chỉ giỏi chui rúc, phải không tụi bây?
Aoi cười khẩy. Nghe giọng lưỡi là biết ngay, những tên thế này cùng lắm thì chỉ diệt được một hai tên tạp chủng, huống hồ là bọn thuần máu Vampire. Nói năng lớn lối mà ngu xuẩn thì chỉ khiến người khác cười vào mặt. Anh tiếp tục lắng nghe xem bọn vô danh tiểu tốt này nói gì. Có điều anh sẽ chẳng can thiệp. Điều đó sẽ phí phạm một buổi sáng trong lành hiếm hoi của anh. Nhưng xem chừng có người đã giúp anh dẹp cái đám ngu xuẩn này, ai mà hay ho thế nhỉ?
-Lạ nhỉ, sao ở đây lại có những kẻ hô hào lớn lối mà đầu óc trống rỗng thế này? Làm ô uế nơi yên tĩnh thế này mất rồi... - Một giọng tiếc rẻ giễu cợt vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện của đám người nọ.
Aoi hơi nghiêng đầu ra phía ngoài nhìn xem đó là ai, uhm... Một người trông khá kì lạ với chiếc băng trên mặt. Aoi chăm chú nhìn người đứng ngay bàn của bọn chúng. Thời buổi này còn kẻ thích lo chuyện bao đồng sao? Tuy không nhìn rõ mặt, nhưng qua đôi mắt, Aoi có thể nhìn suốt được phần nào con người này. Cái cách nói chuyện này có vẻ như không phải một tên khờ khạo. Nếu như là người bình thường thì sẽ chả ai ngu ngốc mà dính vào cái đám này.
-CÁI GÌ???
Đám người đó đứng bật dậy, dường như đang định động tay chân. Aoi bốc một nắm sỏi bé tí đặt trong chậu cây nơi góc bàn nhanh tay ném về phía chúng.
-Ui da !
Chúng kêu lên đau đớn, Aoi cười khẩy. Cái cách la đau còn tởm hơn bọn không thuần dòng máu, chả ra gì cả.
-AI??
Chúng xoay người ra sau tìm kiếm. Aoi im lặng, để xem chúng làm gì nào? Có vẻ như cả quán đều im lặng, có nhìn mòn mắt thì chúng cũng chẳng thể nhận ra là ai. Hiếm có ai để ý cũng như có thể thấy được động tác đó của Aoi. Tức tối thanh toán phần tiền, chúng bước ra khỏi quán không quên quét mắt nhìn tất cả một lúc lâu. Đúng là đám vô dụng, sao chúng không có chút trình độ nào hết vậy thế?
-Cảm ơn.
Aoi hơi ngạc nhiên ngước nhìn người vừa ngồi xuống đối diện mình. Quả nhiên anh ta biết. Aoi không nhầm, anh ta chẳng phải tay mơ. Rồi anh ta cười, có vẻ thân thiện quá nhỉ.
-Sao lại nói với chúng làm gì, cái bọn đó không cần dạy dỗ đâu.
-Ehehe.. vậy à? Chỉ vì chúng nói sai... Nó khiến tôi khó chịu...
Người đối diện Aoi giữ nguyên nụ cười, một cái cừơi khá ngây ngô. Khuôn mặt lạnh lùng lúc nãy đâu rồi?
-Sai chỗ nào?
Aoi hỏi ngay, anh đang cảm thấy có hứng thú với người này. Anh tự cảm thấy mình đánh giá người này không sai, anh ta hiểu biết khá nhiều so với kẻ khác. Ngay cả cái cách mà anh ta ngây ngô chẳng phù hợp với lời nói mỉa mai ban nãy. Đây là một người không biết nói dối à?
-Uhm... Vampire thuần dòng máu, họ không giống như chúng nghĩ. Không giống một chút nào. – Anh ta vừa nói, vừa có vẻ đang liên tưởng đến điều gì đó. – Không nên nhận xét về những điều mình không hiểu rõ.
Aoi cười gật đầu. Quả thật bản thân Aoi chỉ mới diệt được đúng hai tên vampire thuần dòng máu. Chúng ẩn nấp và hành động khá kĩ, có chút gì đó có thể gọi là... khiến anh khá ngưỡng mộ.
Anh chàng đối diện anh đây đã phí lời với bọn rác rưởi kia rồi. Với cái cách của chúng, sẽ chẳng ai trong số đó sống hết đời được đâu.
-Anh biết gì về Vampire thuần dòng máu à?
-Cũng.. có đôi chút. Tôi từng là hunter - Anh ta nói, nụ cười chuyển sang khá ngượng ngùng. Chuyện ấy có gì để ngượng trong khi những kẻ khác sẽ nghênh mặt tự đắc nhỉ?
-Anh là người của nhà Shiroyama?- Aoi nheo mắt nhìn anh ta, chắc là không phải, nếu là đúng thì anh đã biết anh ta với cái khuôn mặt đặc biệt này rồi, trông anh ta chẳng có vẻ gì là người thích mạo hiểm nhỉ?
-Không. Tôi làm vì mục đích riêng. Cậu là một thành viên của Shiroyama sao lại hỏi tôi như thế? – Anh ta nói chắc chắn làm Aoi nghĩ mình có tự giới thiệu chưa nhỉ?
-Sao anh đoan chắc tôi là người của Shiroyama?
-Không làm hunter nữa không có nghĩa là tôi ngớ ngẩn, đúng không?
Aoi cười. Thật thú vị khi nói chuyện với một người nhạy bén và thú vị như thế. Nếu anh ta là một người đồng hành, một người bạn thì sẽ thật tuyệt vời.
-Sao anh lại không tiếp tục làm hunter? Tôi không nghĩ anh mất hứng thú với vampire, neh?
Anh ta chỉ cười, nhìn đồng hồ rồi bảo với Aoi.
-Tôi là Reita, đến giờ tôi phải về rồi. Cảm ơn đã giúp.
-Không có gì. Tôi là Aoi. Có người đang đợi à?
-Ừ. Tạm biệt.
Aoi mỉm cười vẫy tay chào, anh ta có vẻ gì đó rất lạ. Bỏ chuyện đó ra khỏi đầu, nhìn đồng hồ cũng đã gần chín giờ, có lẽ anh nên đi vài vòng mua chút gì đó trong thành phố.
-------------
Cạch...
Cạch...
Cạch...
Tiếng ống tre chạm vào nhau nhẹ và thanh đều đều. Nước trong cái hồ nhỏ chảy len theo các ống tre cứ lên xuống nhịp nhàng. Tiếng nước róc rách êm và tiếng chuông gió leng keng đung đưa trong gió. Yên tĩnh lạ lùng. Ngôi nhà truyền thống rộng rãi và đơn giản, cảm giác dễ chịu khi đi qua khu vườn. Đám trúc lao xao cạ vào nhau xen lẫn tiếng bước chân trên sỏi. Reita bước vào nhà khẽ nói.
-Về rồi đây.
Anh bước đến bên người ngồi bên mái hiên, mái tóc đen cùng bộ Yukata màu lam chìm hẳn trong cái xanh mướt và yên tĩnh của không gian.
-Có gì vui à?
Người nọ khẽ nói, hạ cuốn sách trên tay xuống, đưa mắt nhìn anh. Cái nhìn không quá chăm chú, nhưng anh biết đó là sự quan tâm.
-Không, chỉ là vừa gặp một người khá thú vị. - Reita nói, hơi nhoẻn miệng cười.
Người bên kia hơi ngạc nhiên vì câu nói của Reita, nhưng rồi cười nhẹ. Cậu đã đoán được phần nào điều mà anh muốn ám chỉ. Chẳng khó để biết Reita nghĩ gì, nhất là với cậu. Lâu rồi mới thấy Reita có cảm giác phấn khích như thế. Nếu anh đã bảo đó là một người thú vị, thì hẳn đó phải là một kẻ hơn người. Tiếp tục lật sách, cậu nói khi mắt lướt nhanh trên những trang giấy.
-Dạo này nhiều người thú vị vậy sao? Cậu ta cũng vừa nhắc đến một người thú vị nào đó.
Reita quay sang nhìn bóng người phía xa trong góc vườn, mái tóc vàng khuất dưới đám trúc xanh mướt mát. Mỉm cười, anh ngã người nằm dài trên mái hiên, hướng mắt lên trần. Chiếc chuông gió khẽ đung đưa giữa hai miền tối sáng. Trần nhà sẫm màu tiếp nối một bầu trời chói nắng.
Tiếng lật sách khe khẽ.
Hương trúc thơm nhẹ.
End part 2, Chapter 1
|
|
| |
| |
|
|
| |
Inside The Darkness
*Fic title :On going
*Author : Yukie_moonlight (Lam Dạ)
*Beta Reader : Akaryendy
*Category: Original
*Genres : Tragedy
*Characters : The GazettE, Miyavi (sẽ tiếp tục bổ sung)
*Rating : T (13+)
*Warning: Shounen Ai
*A/N : Một số thứ cần lưu ý khi đọc fic:
- Vampire : vì chúng tôi không thích dùng từ ‘ma cà rồng’, nên dùng từ ‘vampire’ thay thế.
- Shiroyama : đó là họ của Aoi, là dòng họ chuyên săn lùng các vampire. Sau này, rất nhiều người không mang họ này nhưng vẫn thích thú với công việc đó nhưng mọi người vẫn quen gọi chung bọn họ là Shiroyama. Vì thế, hãy hiểu Shiroyama=vampire hunter.
- Vampire thuần dòng máu và không thuần dòng máu (tạp chủng) : Mọi người hẳn biết ngoài bị hút máu đến chết, một số người khi bị vampire cắn sẽ trở thành một vampire. Chúng tôi gọi đó là vampire không thuần chủng. Ngoài ra có một số vampire thật sự mà nguồn gốc của họ từ đâu thì…đọc rồi biết.
Gửi lời cảm ơn chân thành đến sis akachan vì đã beta và giúp đỡ ý tưởng cho nó. Yêu sis. :lol2:
*Sumary:
Mặt trăng đỏ.
Khi bóng tối bao trùm, những kẻ thừa lệnh của cái chết trở về.
Ngày tội lỗi khát khao một tình yêu bị nguyền rủa...
Chapter 1
~Part 1~
Bóng tối. Cái không gian tựa như màu hắc ín ôm trọn cả thành phố vào lòng, cố che lấp đi cái tội lỗi diễn ra như thường lệ của bóng đêm. Những cánh cửa im lặng khoá chặt bên trong, né tránh gì đó… Loài người bé nhỏ và yếu ớt đủ thông minh để biết sợ hãi bóng đêm. Mây đen đờ đẫn trôi, che lấp bóng trăng mờ run rẩy. Tội lỗi lại hiện ra...
... Vampire.
Con hẻm vắng.
-AAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!
Tiếng thét cắt ngang mịch mùng đêm. Trăng sợ hãi nép mình vào trong những áng mây, ánh sáng đi mất rồi, tội lỗi vẫn còn đấy.
Những bước chân hấp tấp lao trên con đường vắng. Tiếng bước chân đột ngột dừng lại. Con ác quỷ của bóng tối sực tỉnh khỏi cảm giác ngây ngất khi những giọt máu nóng chảy trong thực quản. Nó quay lại, ném cái xác đầy máu trong tay xuống nền đất, ánh mắt sáng nhìn xuyên bóng tối.
Bóng trăng mờ ẩn hiện. Đôi mắt lại đặc quánh màu đen một lần nữa. Nó đưa lưỡi liếm trọn những vệt máu sót lại trên tay, như chuẩn bị thưởng thức món thứ hai của bữa tiệc.
-Chỉ là tạp chủng thôi sao...
Tiếng nói phát ra từ cái nhếch mép của người đứng đối diện nó. Đôi mắt có thần, tiếng nói nhỏ nhưng vang vọng. Không có sự sợ hãi, con quỷ không cảm thấy chút sợ hãi nào từ con người đó.
Nó lùi lại, ngước nhìn đám mây đen dày đặc đang che lấp bầu trời. Nó biết chuyện gì đang xảy ra. Bỏ chạy.
Con người kia vẫn giữ nguyên vị trí, cái nhếch mém cười đanh lại. Mũi tên bạc rời chiếc nỏ xé gió đuổi theo kẻ đang chạy lùi dần vào bóng tối.
Một âm thanh rền phát ra rồi chìm vào bóng tối. Tiếng gọi từ địa ngục.
-Hãy quay về nơi ngươi thuộc về... - Chiếc nỏ được hạ xuống, con người đó tiền dần vào trong.
Lửa địa ngục bốc chảy sáng một góc tối của con hẻm vắng. Cái thứ chất nhầy nhậy nhớp nháp màu lam tởm lợm lan rộng trên nền đất rồi nhanh chóng biến mất. Không một dấu vết.
Mây đen tan dần, trăng hờ hững treo trên nền trời trong lạ lùng. Ánh sáng soi rõ con người vừa trao trả một tên vampire về địa ngục. Mái tóc đen che khuất một bên khuôn mặt, đẹp lắm cái con người đó.
Anh ta tiến gần đến xác chết nằm chỏng chơ trên nền đất, một phụ nữ trẻ. Khẽ thở dài, anh đặt một chíêc thánh giá lên ngực cô ta và rời đi.
Bước chân đều và kiên định trên con đường vắng. Kẻ lữ hành đơn độc giữa bóng đêm, thỉnh thoảng dừng lại nghe ngóng. Gió có thể mang đến mùi vị của cái chết…
Phía xa, trên đỉnh toà nhà cao tầng...
... một đôi mắt dõi theo dáng kẻ lữ hành khuất trong bóng tối khẽ nheo lại, dường như đang cười.
-Lại một Shiroyama... ?!
-------------------
Tokyo với những khu thương mại sầm uất nhất nước. Một thủ đô rộng lớn với hàng ngàn người dân sinh sống. Một cái mỏ của các doanh nghiệp. Nhưng cái gì cũng có mặt trái của nó. Rùng rợn, đáng sợ, man rợ,... chẳng có từ nào để miêu tả âm thanh của sợ hãi.
Bảy giờ sáng. Dường như mọi thứ bắt đầu vào giờ này, khi mặt trời đã lên cao, thành phố sáng bừng lên và nhộn nhịp hẳn ra. Tiết trời hôm nay se lạnh, nhưng không phải vì gần vào đông. Chuyện gì sắp xảy ra à?
Ring... ring... ring...
Tiếng điện thoại kéo dài cắt ngang giấc ngủ của người dưới đống chăn nệm. Với tay lấy chiếc điện thoại trên đầu giường, một giọng nói còn mang vẻ ngái ngủ vang lên trong chăn.
-Moshimoshi~
-Chưa dậy à, Aoi? Cháu mở TV lên xem đi.
-Ông?
Người bên dưới chăn nhăn nhó ngồi dậy, uể oải bước xuống giường. Nhìn quanh tìm kiếm thứ để bật TV.
Bíp
Tiếng bíp nhỏ khẽ kêu từ chíêc TV. Aoi nhíu mày, cố gắng nhìn xem có gì trên đó khiến ông mình phải gọi vào lúc sáng thế này.
Tin buổi sáng từ đài NHK
Theo số liệu cho thấy thì hiện nay số lượng người tử vong giảm đi hẳn so với tuần trước. Các Vampire cũng ít hoạt động hơn, thậm chí có người được cứu thoát ngay trước nanh vuốt của bọn chúng. Theo tường thuật, tuy không nhìn thấy mặt người đó nhưng qua giọng nói có thể đoán đó là một thanh niên...
Theo chúng tôi, có lẽ một Shiroyama nào đó đã xuất hiện thay cho Shiroyama vừa bị giết cách đây một tháng. Vẫn chưa xác định rõ anh ta có chắc là một thành viên của gia tộc không. Những năm gần đây rất nhiều người dấn thân vào con đường săn đuổi Vampire, vốn là công việc của dòng tộc Shiroyama, do đó mọi người gọi chung họ là Shiroyama. Nhưng tôi nghĩ một thành viên của dòng tộc vẫn tốt hơn những kẻ ham thích phiêu lưu muốn tự thử thách bản thân...
Tiếp theo là thị trường chứng khoán đang...
Bíp.
-Bọn họ đã bắt đầu biết đến sự có mặt của cháu ở Tokyo rồi đây…- Đầu d��y bên kia sau một hồi im lặng lại tiếp tục lên tiếng.
-Người của dòng tộc ta hay không thì cũng tốt hơn là mấy kẻ chỉ ru rú trong nhà… - Aoi ném cái remote TV lên đống chăn lộn xộn, một tay kia vò vò mái tóc đen rối bù của mình.
-Thôi cái giọng điệu đó đi. Cháu phải cẩn thận hơn, đám tạm chủng đó không bằng một góc những tên vampire thuần dòng máu. Cháu chẳng bao giờ nhận ra dù chúng ở kế bên, nhưng chúng thì có thể nhận ra cháu.
Aoi chăm chú lắng nghe từng lời từ đầu dây bên kia, anh bắt đầu rửa mặt và chuẩn bị một ngày mới.
-Nếu có gì lạ không thể giải quyết thì báo cho ông, hiểu chưa Aoi?
-Vâng, cháu biết rồi mà. Chào ông.
Cho điện thoại vào túi, đội chíêc nón xụp trên đầu, anh khoá cửa phòng lại. Từ ngày đến Tokyo, anh chẳng có tí thời gian nào để đi dạo phố. Bây giờ thì có thể đi vài vòng ngắm cảnh rồi. Để xem ở đây có thứ gì hay ho cho công việc của anh không nhỉ.
End part 1, Chapter 1
|
|
| |
| |
|
|
| |
Thần Khúc
*Author : Akaryendy & Yukie_moonlight *Category: Original *Genres : Fantasy, tragedy *Rating :T *Warning: None *Sumary: “Một khi khu rừng Trắng biến mất, dưới ánh sáng của đêm Nguyệt trùng, Thánh Địa sẽ bị phá vỡ. Sức mạnh thao túng thế giới được giải thoát khỏi giấc ngủ ngàn năm, máu sẽ tắm đẫm đêm trăng bởi màu mắt tím…” I. Gió thổi hơi nóng của một đêm hè gay gắt, ngắt quãng như bị cắt ra thành từng mảnh vụn. Đêm đã đi quá nửa. Cuối cánh rừng âm u yên tĩnh, lanh lãnh tiếng kêu ai oán của loài chim lửa đang giãy giụa, rướn mình ra khỏi thứ không gian nhày nhụa. Bên kia con sông Đỏ, hai mảnh trăng khuyết rũ mình sau lớp mây mù. Trong không khí, nghe rõ mùi máu. Gió lặng dần. Không khí như đặc lại và nặng hơn cái mùi máu tanh tưởi. Từng dòng đỏ đen ngòm đổ vào con sông Đỏ, làm nó mang cái màu máu đậm đặc và ghê rợn hơn những đêm trăng thượng tuần khác. Máu. Máu lan khắp những con đường mòn ra sông. Máu bám lên cả những cành cây non mới nhú chồi. Máu bết lên những bức tường thành cao quá thân cây đại thụ. Máu ngập cả những xác chết nằm chồng chất lên nhau. Máu bết lên nụ cười tàn nhẫn và đôi mắt tím lạnh lùng dưới trăng. Vị tộc trưởng khuỵ trên nền đất ướt đẫm máu, vết thương khiến cơ thể ông gần như không thể cử động nhưng đôi tay ông run rẩy trong cơn giận dữ. Máu, máu nhiều quá. Máu của tộc Firexth đổ ngay dưới chân ông. Và hắn, đang ngồi trên hàng lớp xác người, ngạo nghễ nhìn ông với đôi mắt sắc lạnh. Lẽ ra ông phải biết, ông vốn phải biết trước điều này. Hắn, dẫu sao vẫn là người của tộc Rearthian. -Ngài thấy buổi tiệc này thế nào, tộc trưởng? Thú vị chứ hả? Hắn nhếch mép, mái tóc đen khẽ lay dưới trăng khuyết mờ ảo. Hắn không phải là Kail mà người tộc Firexth vẫn biết, cái kẻ cách đây bảy năm đã được cứu bên bờ con sông Đỏ. -Ta đã lầm, ta đã lầm ngươi rồi, Kail! Hắn bật cười khô khốc, tiếng cười vọng cả khu rừng yên tĩnh bên kia con sông Đỏ, nghe ai oán đến tái tê. -Kail? Không! Ta không phải là tên Kail ngu ngốc mà các người cố nhào nặn ra. Ta là Gehn Rearthian, là người kế nhiệm của tộc Rearthian. Ta ở đây để trả thù cho những người Rearthian đã chết. -Ngươi mất trí rồi. Tộc Firexth không hề giết người. Người tàn sát tộc của ngươi là quân đội Thiên Hoàng. – Đôi mắt vị tộc trưởng mang màu xám bạc như trăng. Mái tóc nâu đỏ đã ngã màu bạc trắng của ông sáng lên luồng khí đỏ đang bừng bừng giữa đêm đen kịt. - Ngươi quên rằng người Firexth là những người cứu ngươi khi ngươi đang trốn chạy khỏi sự truy bắt của chúng sao? -Cứu? Hay các ngươi hối hận vì những gì mình đã gây ra. Chính lời tiên tri của ngươi, chính lời tiên tri ngu ngốc đó đã khiến cả tộc ta bị sát hại. Chính là người, Maheth!!! Maheth, tộc trưởng của tộc Firexth, bị đánh bật ra phía sau hàng chục mét. Cả một vùng đất loang lỗ vết máu bị cày nát, bộ áo chùng trắng nhuốm màu đỏ từ nền đất lẫn vết thương trên người Maheth. Gehn bước từ tốn về phía ông, ánh mắt sắc lạnh nhưng trống rỗng, ánh mắt của một kẻ đã mất đi tất cả. -Ông phải vui mừng mới phải, Maheth! Tôi đang bước đầu thực hiện lời tiên tri đó của ông kia mà. Cảnh trí này chẳng phải là thứ ông thấy trong quả cầu ngu xuẩn đó hay sao? Tiếc rằng… - Hắn ngẩng lên nhìn vào bần trời đen kịt. - .. đêm nay không phải là đêm nguyệt trùng, và cánh rừng Trắng thì ngàn năm cũng khó mà… Hắn không kịp dứt câu đã bị một luồng lửa đánh bật trở lại. Lửa đỏ rực chạy dọc bìa rừng, quay thành một vòng tròn ôm lấy ngôi làng của Hoả tộc Firexth. Ánh lửa lấp lánh soi lên những vũng máu đã khô. Đêm hè không hết oi bức. -Ta chưa từng khẳng định lời tiên tri đó là nói về tộc Rearthian, đó là sự duy diễn của Thiên Hoàng. – Maheth cố gượng dậy bằng cây gậy làm từ gỗ kha túc của mình nhưng vô ích. Không được, ông không thể thua. Ông nói qua hơi thở nhưng rõ và sắc từng tiếng một – Ta quyết không để ngươi sống rời khỏi đây. Ngươi phải trả món nợ máu hôm nay, ngay bên xác tộc Firexth! Ánh lửa rực bùng lên cháy mạnh mẽ hơn, soi rõ sự quyết tâm trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của vị tộc trưởng. -Thôi đi, lão già! Những trò trẻ con này chẳng còn doạ được ta nữa. Bảy năm đủ để ta tìm được cách khắc chế lửa của ông, tộc trưởng à. Rất tiếc, cuộc chiến này ta thắng rồi! Con chim lửa lại kêu ai oán tiếng cuối cùng rột vụt im bặt, chỉ còn nghe tiếng thân người ngã gục trên nền đất khô cứng. Đám mây mù ban nãy bỗng chốc biến thành cơn cuồng phong, kéo theo trận mưa ào ạt dập tắt ngọn lửa hung dữ, rửa trôi cả máu trên nền đất, và máu của vị tộc trưởng vừa ước đẫm tay người Rearthian cuối cùng. Hắn đưa mắt nhìn xác tộc trưởng Maheth dưới chân mình lần nữa rồi rảo bước đi nhanh về phía thần điện. Cơn mưa vẫn chưa dứt, và hắn biết Maheth không phải là người cuối cùng còn lại của tộc Firexth. -Đến lúc phải tìm cậu rồi, Jusese!
~oo0oo~ Vạn vật hoàn toàn yên tĩnh. Không gian thoang thoảng mùi hương dịu ngọt của cánh đồng hoa ceres. Ngọn đồi cỏ xanh mướt mát nằm ngay giữa cánh đồng hoa. Gió thổi lay lất màu hoa tím bạc dưới trăng khuyết.
Hai mảnh trăng, sao vẫn cô đơn.
Cậu đứng bên cây đại thụ trên đồi cỏ, giương mắt nhìn ra xa. Phía cuối cánh đồng là rừng cây kha túc, vượt qua khỏi khu rừng ấy nữa là dòng sông Đỏ. Cơn mưa lạ lùng vừa dứt, nhưng không khí trong mát nó mang lại và cả mùi hương ceres chẳng thể nào át nổi mùi máu tanh tưởi mà Jusese đang cảm thấy. Cậu siết chặt cánh cung trong tay…
Màu tím huyền hoặc ám ảnh như màu mắt ai đó khiến tim cậu quặng đau và lòng căm phẫn hiện ra qua đôi mắt xám vốn bình lặng. Không thể nào cứu vãn ư? Vận mệnh ư? Số mệnh nào có thể quá tàn nhẫn như thế, tại sao…Tại sao lại khiến cậu…
Jusese nhắm mắt lại, nghe rõ bước chân hắn tiến đến rất gần. Tiếng lạo rạo khe khẽ của những thân cây ceres mỏng manh bị gót giày hắn chà nát. Cậu biết Kail sẽ chẳng bao giờ làm như thế, tất cả những việc khủng khiếp của đêm nay sẽ không xảy ra, không bao giờ xảy ra cho tộc Firexth, cho cậu. Nếu đó là Kail…
-Tìm thấy cậu rồi, Juse!
Hắn bước đến đứng song song bên cạnh cậu, mắt nhìn thẳng ra cánh đồng. Cậu không biết, màu tím đó phản chiếu vào mắt hắn, hay chính đôi mắt ấy bao trùm một màu tím lên cánh đồng ceres. Trăng lặng im và rụt rè.
Hôm nay là ngày đầu tiên của mùa hoa ceres. Những cánh hoa còn e ấp nở ban sáng, trong vắt một màu trắng thanh khiết mà đến đêm trở mình hoá tím kì ảo. Cậu điềm tĩnh :
-Anh đến đây rồi, thì hẳn cha tôi đã…
Hắn nhếch mép trước câu nói bỏ dở :
-Ông già cứng đầu thật. Nhưng lão phải biết kết cục của mình mới bảo cậu đến đây..- Hắn quay sang cậu, nhưng là để ngước nhìn cây đại thụ đang phát ánh sáng nhờ nhạt - …để bảo vệ cái này đúng không?
Hắn bị đánh bật trở ra thật sự bởi một sức mạnh vô hình. Jusese vẫn đứng đấy, đôi mắt xám bình thản, đăm đăm nhìn hắn nằm sóc xoài trên lớp hoa ceres đổ rạp.
-Gehn Rearthian, chưa tính xong món nợ máu với ta thì người đừng hòng đụng đến Thần mộc.
Giọng cậu trầm mà rõ ràng trong tiếng gió nhè nhẹ. Tay cậu cầm chắc cánh cung đang giương lên sẵn sàng. Mũi tên chĩa thẳng vào gương mặt ngạo nghễ của hắn. Một tiếng cười vang, hắn đứng thẳng dậy:
-Tôi nhớ rõ lão Mateth từng tự hào thế nào khi nói cậu là người thừa kế mạnh nhất xưa nay của Firexth. - Hắn tiến dần về phía cậu, đầu hơi nghiên khi nói như đang thích thú – Nhưng cho cậu biết, Juse, một Firexth chẳng bao giờ thắng nổi một người của tộc Rearthian.
Hắn dừng lại, mũi tên trên cung của Jusese chỉ thẳng vào ngực trái. Cậu ghét cái vẻ ngạo mạn tự tin của hắn, cậu ghét đôi mắt tím lạnh lùng hắn nhìn cậu. Jusese buông cây cung rơi xuống đất, lùi lại hai bước. Hai tay chập lại trước ngực, hai ngón cái chau vào nhau. Cậu có thể cảm nhận luồng khí bốc lên từ vòng lửa bao quanh dưới chân mình. Jusese thì thầm:
-Firesva dextwer
Luồng lửa từ nền đất bốc lên, lao thẳng về phía Gehn. Vô ích, hắn nghiêng người trong khoảnh khắc rồi biến mất, để luồng lửa lao thẳng ra cánh đồng hoa ceres tím. Màu hoa tím bùng cháy thành màu đỏ rực.
Tất cả rồi cũng chỉ là vô nghĩa.
-Cảnh tượng đẹp, phải không Juse?
Giọng hắn rất gần ngay sau lưng. Nhưng lần này hắn không tránh được quả cầu lửa đáng trúng ngay bả vai và Jusese đã luồng ra phía sau hắn từ bao giờ.
Jusese đưa tay rút nhanh một mũi tên trong bó tên trên lưng. Chính là lúc này đây, giết hắn, đòi món nợ máu cho những người dân Firexth. Cậu phải làm việc đó, cậu phải giết hắn, giết…
…Kail
-Đáng ra cậu nên ấn vào sâu hơn!
Gehn đưa tay trái của mình lên nắm lấy tay Jusese, cánh tay cậu đang cầm mũi tên đặt lên cổ hắn. Nhìn máu ứa ra từ vết thương, cánh tay cậu run rẩy ghì lại để mũi tên không lún sâu hơn vào bên trong. Tại sao? Tại sao cậu lại dừng lại? Hắn, chính hắn đã giết cha, giết cả tộc…
-Nếu sâu hơn thì tôi đã chết rồi, khá lắm Juse. - Hắn cầm tay cậu, từ từ rút mũi tên ra khỏi cổ mình. Cả tay cậu và hắn dính đầy màu đỏ tanh tưởi mà cậu vốn rất ghét. – Nhưng cậu đã bỏ qua cơ hội tốt rồi!
Hắn nắm tay cậu quật mạnh. Cả thân người cậu quay qua vai hắn, rơi mạnh xuống cánh đồng, nơi ngọn lửa đang bùng lên cháy dữ dội hơn. Cậu bật dậy, nhưng một luồng khí vô hình ép chặt ngay ngực khiến cậu không thể nhúc nhích. Nó đè nặng hơn đến ngạt thở khiến Jusese giãy giụa và ho sặc sụa. Máu toé ra ước cả ngực áo trắng tươm. Đó cũng là lúc hắn bước đến bên cạnh, đôi mắt tím nhìn cậu vô tình và sắc lạnh.
Tiếng lửa cháy sau lưng cậu nghe rõ ràng hơn. Đám hoa ceres xung quanh cậu như co lại, e sợ ngọn lửa hung bạo đang bò dần về phía chúng. Không khí nóng bức hơn bao giờ hết. Hắn đứng đó, nhếch mép nhìn cậu. Lửa đỏ rực in rõ trong đôi mắt tím bạc hắn đang nhìn cậu. Kail, thật sự đã bị nuốt mất sau đôi mắt lạnh lẽo đó rồi ư?
Jusese cất giọng cười nhạt nhẽo và chua chát:
-Thật hoàn toàn trái ngược với đêm này của mọi năm đúng không? - Cậu nhìn sâu thẳm vào mắt hắn vẫn tĩnh lặng không chút lay động. – Đêm đầu tiên của mùa hoa ceres nở rộ, dưới ánh trăng thượng tuần…
Hắn rút thanh kiếm giắt bên mình, chỉ vào ngực cậu :
-Cậu sẽ chẳng bao giờ giết được tôi, nếu cậu không thắng được chính bản thân mình.
Tiếng cừơi của Jusese lạc lõng trong không gian bao la, chỉ còn tiếng lửa đang nuốt chửng dần những cành cây yếu đuối. Tay cậu run run nắm chặc sợi dây đeo cổ. Trong lòng bàn tay cậu, chiếc nhẫn bết đầy máu đã không còn loé sáng được dưới trăng. Cậu là đồ vô dụng, là kẻ yếu đuối vô dụng.
-Vĩnh biệt, Jusese!
Jusese có thể cảm thấy lưỡi gươm lạnh lẽo đâm xuyên qua mình. Máu, nhiều máu quá, đến nỗi cậu chẳng nhìn thấy được nữa. Cậu đột ngột cảm thấy lạnh lẽo như mình đang ở giữa cánh đồng tuyết chứ không phải một đêm trăng tháng bảy. Trời mờ mịt. Song nguyệt biến mất tăm trong lớp mây ảm đạm. Hắn vẫn nhìn xoáy vào cậu, màu tím huyền hoặc và lạnh lẽo. Đau. Cái đau thể xác lan khắp người và cái đau của tâm hồn đang giày xéo cậu đến cùng kiệt. Rốt cuộc cậu cũng đã nhận ra, rốt cuộc cậu cũng hiểu…
-Rột cuộc…tôi…đã…hiểu…
Bóng chiếc lưng của hắn quay đi nhoè dần trong mắt cậu. Hơi thở dần dần rời khỏi lồng ngực, hoà vào không gian sáng rực của lửa, lụi tàn của những cánh hoa ceres tím và ánh sáng của hai mảnh trăng lẩn khuất trong mây. Tay cậu vẫn nắm chặc chiếc nhẫn lồng vào sợi dây đeo cổ, nhưng không kịp nghe tiếng thì thầm :
-…hiểu ra cậu là một tên ngốc, đúng không Juse?
Tiếng cây gãy nát dưới chân, Gehn bước đi, để lại xác cậu sau lưng đang bị ngọn lửa chực chờ nuốt chửng.
Mọi chuyện chỉ mới là bước khởi đầu.
End I.
|
|
| |
|
|
|
| |
|
|
 |
|
|
|
|