Tôi yêu biển. Chỉ có những khi đứng trước biển tôi mới
thấy mình cảm nhận được thấm thía nhất sự nhỏ bé của con người. Tại sao
người ta luôn thích thú khi đến với biển, khi hòa mình vào làn nước
trong xanh? Suốt dọc dài đất nước có biết bao nhiêu bãi biển đẹp, hoang
sơ. Những bãi biển làm cho con người ta mê đắm. Tôi vẫn chưa đi hết.
Biển
xanh, cát trắng, những hàng dừa là hình ảnh quen thuộc của mọi người về
biển, nhưng đối với tôi biển luôn như cháy lên nỗi nhớ. Một nỗi nhớ
không thể nguôi ngoai.
Khi nào thì biển đẹp nhất? Khi biển được trả lại vẻ
hoang sơ của nó, khi không có hàng đàn con người xả rác và ăn ngấu
nghiến những con ghẹ nhỏ tí một cách thích thú. Biển đẹp nhất khi mặt
trời lên hay lặn xuống. Đến với biển chỉ có những con người phải kiếm
sống nhờ biển và những người muốn chứng kiến sự kỳ diệu của thiên nhiên.
Dù biết rằng ngày mai mặt trời vẫn mọc nhưng sao vẫn chờ đợi?